LỐI THOÁT VÔ MINH. Vô Minh che phủ mắt người Tâm mình đầy rác biếng lười chữ Tu Tham – Sân – Si – Ái rối mù Cái Tôi như núi muôn thu khó mòn Thế mà cứ thích ngó dòm Dèm pha, đố kỵ, tranh hơn tâm người Chẳng màng nhân nghĩa ở đời
NGÀY TRỞ LẠI Ngọn gió xưa trở lại Trước cổng trường lặng thinh Bóng Thầy như mây trắng Bay giữa trời bình minh. Lời giảng còn vọng ngân Theo chân em ngày tháng Cho mặt trời em sáng Thầy ẩn mình trong mây Hoa phấn nhẹ bay bay Trĩu cành thời gian trắng Tình Thầy